Nhìn. Tảng đá và đống bùn, gậy tre và ống sắt, rổ tre và rổ nhựa, mây và nước… nói chung là mọi thứ, mỗi một loại chất hay một thứ vật liệu khác nhau đều cho ta cảm nhận khác nhau. Đó là tiếng nói tự thân của vật chất. Nhưng chất không chỉ là chất, vật liệu không chỉ là vật liệu. Nó. Bao giờ cũng chứa trong mình một nội hàm văn hóa mang tính cá nhân và địa phương. Ví dụ. Sau Tết Nguyên đán, một người nước ngoài chưa từng tìm hiểu về thú chơi Tết của người Việt, lần đầu đến Hà Nội, họ nhìn những cành đào vứt lăn lóc ngoài vỉa hè, bãi rác, chắc chắn cái thấy của họ khác rất xa cái thấy của một người Hà Nội. Đó là tiếng nói thứ hai của vật chất, tiếng nói văn hóa.
Tôi muốn dùng Văn Hóa làm Chất Liệu nghệ thuật của mình.
Năm 2014, sau Tết, tôi đã đi nhặt hàng ngàn cành đào rác, dùng làm chất liệu cho một triển lãm, lấy tên là Rác Xuân.
Triển lãm diễn ra từ ngày 11/3 đến ngày 25/3/2014, tại một phòng xép của Cung Hữu Nhị Việt Xô trên phố Yết Kiêu, Hà Nội.


