Nhìn vào những hình ảnh tư liệu về Yến Năng, người xem dễ nhận ra một tinh thần rất khác với cách thưởng ngoạn mỹ thuật quen thuộc. Ở đó có một người ngồi đối diện chiếc loa cũ như đối diện một thứ quyền lực âm thanh; có cơ thể đeo khẩu trang giữa vòng vây những ống tiêm; có những mũ bảo hiểm trôi thành dòng trên mặt nước; có đá, than, cành cây, sắt sợi, dây treo, khói lửa, bóng tối và những đám đông vây quanh một hành vi đang diễn ra. Những hình ảnh ấy không đơn thuần là tác phẩm để “ngắm”, mà là dấu vết của một quá trình: nghệ thuật được tạo ra ngay trong va chạm với đời sống.

Yến Năng sinh năm 1972, tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Công nghiệp chuyên ngành điêu khắc năm 1999. Trước khi bước hẳn vào thực hành nghệ thuật thị giác, anh từng làm thiết kế sản phẩm hàng hóa trong nước và tạo mẫu mỹ nghệ xuất khẩu, sống và làm việc tại Hà Nội. Từ năm 2014, Yến Năng chuyển sang hoạt động nghệ thuật toàn thời gian, mở rộng thực hành qua hội họa, điêu khắc, sắp đặt, body art, performance và các hình thức tương tác với công chúng. Một bài viết của Vietnamnet về triển lãm X.O.M năm 2020 cũng ghi nhận Yến Năng khi đó 48 tuổi, có nhiều tác phẩm xuất hiện trong các sự kiện nghệ thuật từ năm 2002 và làm việc tại không gian VICAS Art Garage, 32 Hào Nam, Hà Nội.
Điểm cốt lõi trong thực hành của Yến Năng không nằm ở việc anh thuộc “trường phái” nào, dùng “chất liệu” gì, hay trung thành với một phong cách thị giác cố định. Với anh, chất liệu nhiều khi chỉ là một lựa chọn tình cờ, phát sinh từ hoàn cảnh. Nghệ thuật không nhất thiết phải bắt đầu từ toan, màu, tượng đài hay không gian phòng trắng; nó có thể bắt đầu từ cành đào bị bỏ sau Tết, than cháy sau một vụ rừng bị thiêu rụi, đá ven đường, loa phóng thanh, mũ bảo hiểm, vàng mã, bóng tối, hay chính thân thể người nghệ sĩ. Báo Phụ Nữ Online từng mô tả rất đúng tinh thần ấy: Yến Năng không chỉ “vẽ” mà “làm”, làm bất cứ điều gì, trên bất cứ vật liệu nào, miễn là biểu đạt được ý kiến của mình.

Yến Năng gọi nghệ thuật của mình là Ứng Tác. Có thể hiểu, đó là cách sáng tác không đóng khung trong bản vẽ có sẵn, mà ứng đáp trực tiếp với hoàn cảnh, vật liệu, không gian, thời cuộc và trạng thái tinh thần của con người. “Ứng” là phản ứng, là lắng nghe, là tiếp nhận tín hiệu từ đời sống. “Tác” là hành động, là tạo lập, là biến suy tư thành hình hài cụ thể. Vì vậy, Ứng Tác không phải sự tùy tiện; nó là một thứ kỷ luật của trực giác, một cách để nghệ sĩ đứng trước hiện thực và lập tức biến hiện thực ấy thành câu hỏi thẩm mỹ, đạo đức, xã hội.
Từ năm 2014, Yến Năng bắt đầu được nhắc đến với Rác Xuân, sự kiện dùng hàng nghìn cành đào bỏ đi sau Tết làm chất liệu nghệ thuật. Sau đó, anh tiếp tục các triển lãm và dự án liên quan đến rác như Rác Men, Rác Sài Gòn, Rác Sông Hồng, Rác Lửa… Chính anh từng chia sẻ rằng nghệ thuật của mình không tách rời dòng chảy cuộc sống ở Việt Nam. Riêng trong năm 2021, anh đã thực hiện nhiều sự kiện như Phóng Sinh, Thông, Anti light, Mã QR, Vaccine, Đi Đi Đi; đến năm 2022, tác phẩm Loa tiếp tục thu hút sự chú ý của công chúng.
Nếu Rác Xuân cho thấy sự nhạy cảm của Yến Năng trước những gì bị vứt bỏ sau nghi lễ tiêu dùng, thì Côn trùng lại cho thấy một hướng suy tư khác: sinh thái, hủy diệt và sự mong manh của sự sống. Trong triển lãm sắp đặt “Côn trùng” tại VICAS Art Studio năm 2019, Yến Năng kết hợp sắt sợi và than, trong đó có than được thu nhặt từ tàn tro của những vụ cháy rừng. Các tác phẩm của anh không chỉ mở rộng quan niệm về điêu khắc, mà còn gửi đi thông điệp: khi rừng cháy, những sinh thể nhỏ bé nhất cũng bị cuốn vào thảm họa.


